Trước đây tôi cũng là người có quan hệ khá thân thiết với hai vợ chồng anh Phan Văn Phong và chị Trần Thị Nga, những tưởng mối tình đẹp của những con người quả cảm dám đấu tranh cho một xã hội tốt đẹp hơn đã có một kết thúc tốt đẹp, viên mãn với 2 cậu con trai đẹp như tranh. Thời gian gần đây, có nhiều luồng dư luận xung quanh việc sau khi đã no xôi chán chè chị Nga thì anh Phong đã lộ bộ mặt thật của một gã trai họ Sở nhưng mãi đến tận hôm nay đến khi được biết sự thật tôi thật sự shock và thất vọng. Là một người bạn thân thiết tôi thấy mình cần phải lên tiếng để bảo vệ anh Phong, một lão rùa hiền lành vô tình vướng vào lưới nhện. Xin gửi đến các bạn một số đoạn nói chuyện giữa chị Nga và anh Phong do một blogger có uy tín cung cấp.
Chuyện nhất ( xảy ra cách nay gần năm):
8 Tháng 9 2013 15:13
tôi ko biết anh làm ăn tài giỏi đến đâu, nhiều tiền nhiều bạc đến đâu nhưng anh hãy xem từ khi có con đến giờ anh trợ cấp cho tôi được bao nhiêu? đủ để tôi nuôi và chăm sóc con của anh ko?
tôi chửa một mình, đẻ một mình, nuôi con một mình. thỉnh thoảng nhờ vả anh một tí khó khăn gấp vạn lần người dưng nhưng mỗi khi mở mồm ra anh lại nói anh thế này thế kia với con tôi, rồi tôi phải thế này thế kia với chúng nó trong khi anh chưa bao giờ nhìn lại chính bản thân anh đã có trách nhiệm nghĩ vụ gì với mẹ con tôi.
tôi đẻ xong ko được người chăm sóc phải tự mình chăm sóc và nuôi con của anh còn anh thì chỉ thích thảnh thơi một mình mà tiền cũng ko đưa,
nhưng mở mồm ra là nói làm làm làm
tôi đã biết rõ bộ mặt thật của anh đấy là lừa gạt tôi đẻ con cho anh rồi mặc kệ tôi thích sống chết thế nào thì tùy miễn là con của anh được lớn khỏe.
tôi nói thật cho anh biết với suy nghĩ đó tôi đéo cần một thằng đàn ông như anh đâu/
tôi cần thằng đàn ông biết yêu thương chia sẻ giúp đỡ tôi và có trách nhiệm lúc ốm đau, vui buồn, công việc và con cái
còn anh chưa bao giờ dám mở mồm nói yêu tôi vì thực tế anh chưa từng yêu, anh chỉ lợi dụng và lừa gạt tôi để kiếm đứa con trai.
nói thật là sức chịu đựng của tôi đã hết rồi.đấy là lý do hôm thứ 6 anh nói về mà tôi ko thể mở mồm bảo anh về được nữa.
bởi tôi biết loại như anh bây giờ cái gì cũng ko muốn làm, ko có trách nhiệm ngĩa vụ gì mà chỉ thích chơi, nghỉ ngơi hưởng thụ theo cách riêng của bản thân an
còn mẹ con tôi muốn ra sao thì ra, muốn khổ cực thế nào thì khổ cực, muốn sông chết thế nào cũng kệ
vì nối sống của anh như thế với mẹ con tôi thì từ nay đừng có thò mặt về đây nữa, bởi tôi biết nếu gặp mặt và giáp mặt nhau kiểu này thì tôi sẽ ko thể ko chửi anh được
và tôi cũng ko muốn con của tôi giáp mặt anh để rồi sau này lớn lên chúng cũng đối sử với tôi như anh đang đối sử với tôi hiện nay
Ngày xưa khi chia tay thằng Quý tôi còn cực khổ hơn bây giờ nhưng tôi chưa bao giờ để con tôi phải chết đói, và tôi vẫn sống được
và giờ đây cũng thế
anh còn ko bằng thằng Quý bởi nó yêu tôi rồi mới lấy tôi còn anh chỉ lợi dụng tôi
khi sống với tôi nó có trách nhiệm.còn với anh thì tôi chưa hề cảm nhận được điều đó
anh suy bì tôi ko bằng vợ anh. đúng vì vợ anh nó được làm vợ còn tôi chưa một ngày được anh coi là vợ. nó khác nhau nhiều lắm, và đó chính là lý do tôi ko thể tiếp tục chấp nhận cuộc sống như thế này với anh được nữa.
dù đau dù vất vả khổ cực để bươn trải với đời và trông con nhưng tôi sẽ ko chết đâu.
10 Tháng 9 2013 19:02
Chuyện cũ chắc chắn là em quên, nhưng mà anh thì nhớ. Là có một lần en khóc, than, và kêu anh đừng bỏ em. Anh hiểu như thế là em sợ anh bỏ em, vì em ko phải người vợ tốt, Bạn em thì bảo anh là thằng điên đi lấy em làm vợ (là em nói cho anh biết thế, em còn nhớ hay cũng đã quên?) Bây giờ sao đây? Lúc nào em cũng muốn anh phải thế này phải thế kia. Suy nghĩ của em tân thời quá, trong khi anh thì tuổi cao tài thấp, hiện tại chỉ là thằng photo thấp hèn, suy nghĩ thì cổ hủ lúc nào cũng tâm niệm đàn ông lấy vợ ko theo gái nữa thôi chứ phải thay đổi mình để "theo vợ" thì anh ko làm được. Bạn em có bảo anh điên-khùng-dở hay gì gì nữa cũng kệ họ, anh ko để ý đén điều đó mà chỉ để ý thấy em lấy chồng là để có một người phụ việc biết vâng lời, em bảo gì phải làm ngay, dần dần sống phụ thuộc vào em...thế mà lại đi chọn anh thì anh một lần nữa nhắc lại là em đã nhầm người rồi... Thôi nói chung chuyên của anh và em thì còn dài ko bao giờ kể hết, mà kể nể ra đây cũng chả để làm gì. Do vậy nên thôi để trở lại câu hỏi " bây giờ sao đây" nhé: Anh thấy rõ ràng một thực tế là anh đã ko bỏ em, trước anh ko nói nên bây giờ anh nói tương lai cũng vẫn vậy. Chỉ có điều trái ngược là bây giờ em lại đã và đang muốn bỏ anh ra đi, mà anh thì đơn giản, anh chỉ nghĩ nếu điều đó đã là sự thể hiện những suy nghĩ và quyết định nghiêm túc của em rồi thì anh cũng chẳng có lý do và lòng nào để ngăn cản hay níu kéo. Thôi thì Cứ xem như là số phận đã an bài để không có gì phải ầm ĩ nữa, cứ vui vẻ mà chấp hành đi, một khi ông trời đã định rồi thì con người sẽ chả có cách nào khác là cứ thế mà thuận theo là tốt nhất, xưa nay chả ai chống được Trời. Anh và em nếu như duyên tình mình chỉ đến thế mà thôi thì anh lòng thành xin chúc em trên con đường mới gặp được nhiều may mắn. Anh chỉ băn khoăn với Những điều còn lại: 01/ Gọi là V/C mà đem vấn đề tiền bạc ra để mà nhiếc móc trì triết nhau thì là điều tối kỵ rồi. Em ko biết " TIỀN" chính là " BẠC" sao, thôi, đến nước này thì anh xin thua em, xin thua em toàn diện. Anh nhận mình chỉ là loại bất tài vô dụng ăn bám vợ con em thấy được chưa nào, và bây giờ anh xin được chấm dứt điều tồi tệ đó. Có điều:... 02/ Em bảo anh chu cấp... đó là một đề nghị rất hợp lý, nhưng như anh đã nói anh tuổi cao tài thấp hiện tại chỉ là thằng photo kém hèn đang chật vật lo thân chưa xong lấy đâu chu cấp đây. Thôi thì trước tiên chia ra cho em bớt khó khăn, là em nuôi thằng cu bé còn cu lớn anh nuôi, rồi sang năm cu bé hết bú mẹ anh nhận nuôi tất mà ko cần em phải chu cấp gì cả, định kỳ sẽ vẫn đưa chúng về thăm mẹ, thế là em rảnh nợ, hết vướng bận bực mình chả phải là mong muốn của em sao??? 03/ Anh xin em đừng lấy con ra để uy hiếp anh vì điều đó sẽ chẳng có ích gì, nếu em báo " Nó đéo phải con anh" thì hãy dạy chúng đừng gọi anh là bố nữa, anh sẽ tự rời bỏ ko cần em phải ầm ĩ cho kinh động phố phường, còn như bây giờ mà em bảo anh "đừng vác mặt đến nữa" ? Trẻ con nó có quyền nhận và gặp cha-mẹ của nó, em đang đi đấu tranh đòi QUYỀN LÀM NGƯỜI cho người khác mà lại nỡ cướp quyền của con mình hay sao? anh ko tin em của anh một thời mà lại dã man tàn bạo nhẫn tâm như thế đâu. 04/ Mình chia tay từ đây. thôi thì chả là V/C thì là bạn. kể từ nay tuy ko còn nhung nhớ nhưng em cũng đừng ngại, có việc gì em cần giúp thì cứ nói để nếu làm được thì anh sẽ cố gắng trong khả năng có thể 05/ Những gì anh đang nhận giúp em trong ngắn hạn sẽ vẫn vậy, anh sẽ tìm cách gửi lại và báo cho em biết.. Nhưng về lâu dài thì ý anh ko muốn có liên quan đến vấn đề tài chính để nảy sinh rắc rối với em đâu, do vậy em phải chủ động tìm cách tự giải quyết, anh chỉ nhận lời giúp những vấn đề ko liên quan đến tài chính mà thôi. Tóm lại: Chả nên ầm ĩ, chuyện của 2 người thì 2 người tự giải quyết, thích sao cứ lẳng lặng tiến hành chứ ko nên làm kinh động đến trẻ con, người già và bà con lối xóm. Thế thôi./ Còn gì nữa ko? Tùy em, anh xin hết. Vào 15:55 Ngày 08 tháng 9 năm 2013, Facebook <
RỒI ĐÂU LẠI TẠM VÀO ĐẤY.
Rồi cái gì tạm cũng ko bền. và tiếp theo là chuyện nhì (đang xảy ra):
Gửi những người Bạn vẫn quan tâm đến Tôi.
Cuộc đời giống như là màn đêm.
Chả biết đâu mà lần.
A/ Vừa đến với em, việc đầu tiên Tôi đã làm là mua sắm tivi, tủ lạnh, máy giặt và cả đến cái quạt điện nữa.
Bỏ qua vấn đề tiền bạc đi bởi đó là điều ko đáng kể, lại là vật ngoại thân, nhưng vấn để cần chú ý là Tôi đã tích cực sắm cho em trong khi chính bản thân Tôi đến giờ còn chưa có máy giặt, Tủ lạnh thì vẫn dung cái bé tí cũ rich sắm từ năm 1991.
Sắm cho em là Tôi muốn cuộc sống của em được tiện nghi…. Thế mà em luôn nghĩ là chưa bao giờ Tôi quan tâm em.
B/ Mùa hè nóng nực Tôi trần mình hì hục làm chống nóng cả 4 cái mái tôn ( dưới nhà 2 trên gác 2) Em chả pha cho Tôi các nước chanh lại còn ca thán Tôi bỏ mặc cuộc sống của em.
C/ Thời gian em buôn bán nội thất ko T7 + CN nào Tôi ko phải hì hục lắp ráp vận chuyển .. những tủ cùng bàn. Em vẫn bảo Tôi ko hề quan tâm Em.
D/ Việc hiếu hỉ giỗ chạp bên nhà ngoại Tôi chưa bao giờ để xảy ra sơ xót. Em cứ luôn bảo Tôi chưa bao giờ coi Em là V.
E/ Sinh cu Phú là Trời cho và con đã là lá chắn sống thực thụ cho em được tương đối thoải mái làm những việc em muốn mà ko gặp phải sự đàn áp dã man nào, khi cu Phú được 2 tuổi Tôi chủ động để em sinh thêm cu Tài với suy nghĩ con sẽ giúp em tung hoành theo sở thích đến ngày đất nước có tự do.
Nói cho ngay là nếu ko có 2 cu thì em ko được như bây giờ, mà có khi đang ngồi bóc lịch ở đâu đó, Nhưng Em thường xuyên đay nghiến suốt ngày đẻ với đái, Em còn bảo Tôi chỉ lợi dụng Em đẻ con cho Tôi mà ko nghĩ đó cũng chính là con em, chúng sẽ hiếu thảo với Em lâu dài chứ còn Tôi đây ư? Gìa rồi, Sống để trông thấy con ngày nào hay biết ngày ấy thôi.
F/ 2 lần Em đi đẻ là 2 lần Tôi thức trắng đêm luôn, Công việc đổ bô, thông đái chùi đít cho em … Tôi đều làm tất, những việc cơm cháo giặt giũ sau đó Tôi đều có làm tuy ko hoàn hảo nhưng ko hề kêu ca, trái lại tới giờ ( con đã lớn ) Em vẫn trì chiết là Tôi chỉ lợi dụng mà “đéo” để ý đến nỗi khổ của Em.
M/ Từ ngày quen Em anh từ biết đến thành thạo cả những việc như nấu cơm rửa bát xay lúa giã gạo ẵm con nói chung là đủ cả. Thế mà Em cứ bảo anh chỉ lo hưởng thụ cho sướng bản thân .
Còn rất nhiều nữa ko thể kể hết được mà có kể ra cũng chỉ thêm nhức đầu nên tựu chung lại thì là trước đây Em chỉ là con OSIN ở Đài loan về nước thì Chúng ta yêu nhau, gia đình đã có thời gian rất hạnh phúc; Còn bây giờ ư? Em nổi tiếng rồi, là ANH THƯ có nhiều pan hâm mộ rồi thì Tôi ko còn xứng đôi với Em nữa,
Tôi đã âm thầm chịu đựng Em chửi Tôi như CHÉM CHẢ nhiều lần và lâu rồi mà ko biết tỏ cùng ai, rất may là mới đây đã có một người biết, là Em đã vô lối chửi Tôi thậm tệ ngay trước mặt Cha Em, Tôi nghĩ như thế là Em đã đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của đôi Ta.
Thôi thì luyến tiếc mà làm chi, chúng ta đành chia tay nhau từ đây thôi. Mọi việc cosliên quan khác cứ âm thầm mà giải quyết cách nhẹ nhàng, chả nên ầm ĩ.
Chỉ có một điều Tôi đang tự vấn là cuộc đời trải bấy nhiêu vẫn chả biết thế nào mới gọi là yêu thương, chăm sóc, dựng nền tương lai???........................
Đêm buồn như mưa. Trộm nghĩ thấy cuộc đời đen bạc quá nên viết ra vài dòng cho vơi bớt nỗi bi ai vậy thôi. Mong những ai đọc được hãy cảm thông và cùng Tôi nghĩ rằng có lẽ việc này là do duyên và phận mà ra cả.
Phần Tôi chẳng trách ai, và mong CUỘC ĐỜI này cũng thế. CHỈ THẾ THÔI./

Nhận xét
Đăng nhận xét