Sau 35 năm ngày Trung Quốc phát
động cuộc chiến tranh biên giới, ngày càng có nhiều người Trung Quốc
nhận thức được đó là một “cuộc chiến tranh vô nghĩa”, đã diễn ra do
những sai lầm của lãnh đạo nước họ thời đó.

Sau 35 năm ngày Trung Quốc phát động cuộc chiến tranh biên giới mà họ gọi là “Chiến tranh phản kích tự vệ” để đáp trả “những hành động khiêu khích chống Trung Quốc”, “chi viện cuộc kháng chiến của nhân dân Campuchia”...., ngày càng có nhiều người Trung Quốc, nhất là các học giả và những người lính đã từng tham gia cuộc chiến tranh năm ấy nhận thức được đó là một “cuộc chiến tranh vô nghĩa”, đã diễn ra do những sai lầm của lãnh đạo nước họ thời đó.
“Một cuộc chiến tranh gây tranh cãi”
Dưới tiêu đề “Chiến tranh phản kích tự
vệ chống Việt Nam - một cuộc chiến tranh gây tranh cãi”, mạng
“Tianya.cn” ngày 6/4/2012 đã cho đăng bài của tác giả “Tây Hồ kiếm
khách”. Tác giả tự xưng là một cựu binh đã tham gia cuộc chiến tranh
17/2 này viết: “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam là một cuộc
chiến có vấn đề nghiêm trọng về cả hoạch định lẫn chỉ huy, cần phải nhìn
nhận lại…Cuộc chiến đó thương vong quá nhiều.
Quân đội ta (tức Trung Quốc –ND) không
thể hiện được ưu thế về trang bị và chiến thuật; hệ thống hậu cần và
tiếp tế hỗn loạn, thiếu sự hiệp đồng giữa bộ binh – xe tăng và mặt
đất-trên không, không quân và tên lửa chiến lược không tham chiến; vũ
khí nhẹ quân lính sử dụng quá cũ, không thực hiện được áp chế hỏa lực…
Sĩ quan chỉ huy chiến trường hầu như
không biết tác chiến hiệp đồng binh chủng, bộ thống soái cao nhất thì
chiến lược hỗn loạn; chiến tranh không đạt được mục đích “trừng phạt
Việt Nam, phá hủy tiềm lực và tài nguyên, sát thương quân chủ lực và
chiến lược quân sự”, cũng không đạt mục tiêu chiến lược chính trị “làm
Việt Nam tan rã, giúp chính phủ mới thân Hoa lên cầm quyền”. Tuy nhiên
mục tiêu chính trị quan trọng trong nước là giải quyết vấn đề quyền chỉ
huy quân đội thì đã được giải quyết thuận lợi”.
Tác giả nêu lên “11 vấn đề bên trong cuộc chiến tranh cần được làm sáng tỏ”. Trong đó có một số vấn đề quan trọng sau:
“1. Về nguyên nhân gây chiến tranh, đến
nay vẫn chưa được giải thích công khai, chính thức và khiến người ta tin
phục. Thậm chí Trương Thắng, Cục trưởng Cục Tác chiến (con trai nguyên
Bộ trưởng Quốc phòng Trương Ái Bình) cũng thừa nhận trong hai cuốn sách
của ông “Đi ra từ chiến tranh” và “Đặc công cuối cùng náu mình ở Đại
lục”: về nguyên nhân của cuộc chiến tranh ấy, ngay Bộ trưởng Quốc phòng
khi đó cũng không rõ vì sao ta phải tiến hành”.
2. Mục đích chiến lược cơ bản không đạt được.
3. Trang bị tiên tiến xếp xó. Khi đó ta
có các trang bị hiện đại máy bay, xe tăng, tên lửa, nhưng do những người
chỉ huy không biết tác chiến hiệp đồng nên các trang bị đó thành đồ bỏ.
Vốn ra một chiếc máy bay có thể giải quyết được vấn đề phong tỏa, nhưng
phải dùng đến cả binh đoàn, đi ngược lại quan niệm giá trị trong chiến
tranh.
4. Tấn công không có bài bản. Vừa khai
chiến, bộ đội đã ào ạt kéo vào. Khi tôi (tác giả- ND) ở điểm cao 796,
nhìn xa nhìn gần, khắp mặt đất toàn là lính ta. Khi đó tôi đã phẫn nộ
nói với Tham mưu trưởng: “Vào trong xóm tìm một đứa trẻ cũng không chỉ
huy tồi như thế”. Một quả pháo, một loạt đạn của đối phương cũng quét
sạch cả một mảng lớn lính ta.
5. Hiện tượng tự thương trên chiến
trường liên tiếp xảy ra. Để lẩn tránh chiến tranh, một số binh lính sau
khi vượt biên đi xâm lược nước người khác đã tự bắn vào chân mình.
6. Tiêu chuẩn chế độ cho lính bị thương
quá lạc hậu. Sau khi bị thương, tôi được cấp 15 tệ, tương đương với thời
kháng Nhật. Năm 2010, sau 31 năm, tôi nhận được 300 tệ tiền trợ cấp
thương tật, bình quân 30 tệ/năm. Tiền tuất cho lính tử trận chỉ tương
đương giá một con lợn: 300 tệ….”.
“Một cuộc chiến tranh vô nghĩa, kỳ quặc”
Đó là tiêu đề bài báo của một cựu binh
đăng trên báo điện tử Thiết Huyết (Tiexue.net) ngày 18/7/2013. Tác giả
viết: “Chiến tranh Triều Tiên chúng ta đạt được lợi ích là kìm chế quân
Mỹ ở phía Nam vĩ tuyến 38; Chiến tranh Giải phóng, chúng ta giải phóng
được Trung Quốc đại lục. Tôi thực sự không hiểu trong cuộc chiến tranh
kỳ quặc năm 1979, rốt cục Trung Quốc đạt được cái gì? Chả được gì cả!”.
Dưới đầu đề “Nhìn lại “Chiến tranh phản
kích tự vệ chống Việt Nam””, tác giả Thường Thanh viết trên báo mạng
“Botanwang.com” ngày 30/5/2013: “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt
Nam” có lẽ là cuộc chiến khiến mọi người Trung Quốc hiểu biết sự thật
khó mở miệng nhất trong mọi cuộc chiến tranh đối ngoại kể từ năm 1949…
Ngay khi đó đã có rất nhiều người nghĩ
khác (với chính quyền) về giá trị của cuộc chiến tranh ấy. Lúc đầu, khi
người ta nhìn thấy trên màn hình tivi hàng ngũ trùng điệp những binh
lính Trung Quốc tuổi 18-20 kéo ra tiền tuyến, không khỏi cảm thán. Ít
lâu sau lại thấy cảnh hàng vạn ngôi mộ liệt sĩ xếp hàng ngay ngắn trong
các nghĩa trang ở biên giới Tây Nam, sự đau xót khó nói thành lời. Nhưng
sự kinh dị còn ở phía sau: khi chiến tranh kết thúc chả ai biết, cũng
không có cảnh cả nước ăn mừng thắng lợi, chỉ biết nó đã kết thúc rồi…
Tôi nghĩ, sở dĩ nó kết thúc mà khó mở
miệng nói được là vì khó nói rõ ngọn ngành cho quốc dân về tính chất của
cuộc chiến tranh đó. Nói trắng ra, cái gọi là “Chiến tranh phản kích tự
vệ chống Việt Nam” thực tế là áp dụng kế “Vây Ngụy cứu Triệu” để giải
cứu quân đội Khmer Đỏ đang bị Việt Nam đánh…
Tính chất của cuộc chiến tranh đó được
quyết định bởi tính chất của Khmer Đỏ! Khmer Đỏ là học trò của Đại cách
mạng Văn hóa Trung Quốc, nhưng “Xanh hơn cả Xanh”, sự tàn bạo của họ đối
với chính dân tộc mình đã đạt đến đỉnh cao trong lịch sử loài người. Họ
đã áp dụng một chính sách khủng bố, diệt chủng tàn bạo….
Theo tính toán khiêm tốn nhất, có khoảng
1,2 đến 3 triệu người CPC bị chết dưới sự cai trị của Khmer Đỏ, chiếm ¼
dân số cả nước; trong đó có 215 ngàn người CPC gốc Hoa và gần như toàn
bộ 20 ngàn người CPC gốc Việt.
Ngày 25/12/1978, theo lời kêu gọi của
Mặt trận dân tộc đoàn kết cứu nước CPC, quân tình nguyện Việt Nam đã
phát động cuộc tiến công chống Khmer Đỏ. Thêm một trong những lý do để
Việt Nam tiến công khi đó là để cứu kiều dân nước họ (các tác giả Trung
Quốc còn chưa đề cập đến cuộc chiến tranh biên giới tàn bạo mà Khmer Đỏ
tiến hành chống Việt Nam ngay từ năm 1975 - TP). Nhân dân CPC khi đó
không những không chống trả mà còn dẫn đường cho quân đội Việt Nam.
Chỉ mất 2 tuần, ngày 7/1/1979, quân đội
Việt Nam đã công chiếm Phnom Penh, lật đổ ách thống trị tàn bạo Khmer
Đỏ. Điều đó cho thấy rõ ràng chế độ Khmer Đỏ không chiếm được nhân tâm.
Sự nhiệt thành của các lễ kỷ niệm ngày
quân tình nguyện Việt Nam lật đổ chế độ Khmer Đỏ tổ chức các năm sau đó,
đặc biệt là gần đây với sự tham gia của hàng vạn người Campuchia ở
Phnom Penh, mà tại đó, các nhà lãnh đạo Campuchia đặc biệt cảm ơn sự
giúp đỡ của quân đội Việt Nam để “chấm dứt chương đen tối nhất trong
lịch sử đất nước” này cho thấy hiệu quả khách quan của cái mà người
Trung Quốc được giải thích là cuộc “xâm lược CPC” của quân đội Việt Nam.
Những lời cảm tạ Việt Nam của người
Campuchia nói lên một cách đầy đủ tính chất của cái gọi là “Chiến tranh
phản kích tự vệ chống Việt Nam”, cũng khiến chúng ta nghi ngờ về tính
chính nghĩa của nó.
“Một cuộc chiến thảm bại”
Để tiến hành cuộc chiến tranh 17/2/1979,
Trung Quốc đã chuẩn bị kỹ lưỡng, huy động một lực lượng khổng lồ gồm
những quân đoàn chủ lực tinh nhuệ, được coi là thiện chiến nhất khi đó.
Theo tiết lộ chính thức trên báo chí gần đây thì việc tiến hành cái gọi
là “Chiến tranh phản kích tự vệ chống Việt Nam” được quyết định tại Hội
nghị Quân ủy Trung ương ngày 7/12/1978 và mệnh lệnh được ban hành vào
ngày 8/12.
Theo Nhân dân Nhật báo, cánh quân phía
Quảng Tây do Hứa Thế Hữu gồm các quân đoàn 41, 42, 43, 54, 55 và 50
(thiếu sư 149); cánh phía Vân Nam do Dương Đắc Chí chỉ huy gồm các quân
đoàn 11, 13, 14 và sư 149/quân đoàn 50 và lực lượng biên phòng, dân binh
với tổng số quân hơn 500 ngàn, số tràn qua biên giới là 202 ngàn.
Chỉ kéo dài 1 tháng (Trung Quốc tính từ
17/2 đến 16/3/1979), nhưng tổng cộng đã tiêu hao mất 1,06 triệu quả đạn
pháo, 23,8 ngàn tấn đạn, 55 triệu viên đạn nhọn, 268 xe quân sự (48 xe
tăng) bị phá hủy, hư hỏng; bị chết 8.531 người, bị thương hơn 23.000, bị
bắt làm tù binh 238, bình quân mỗi ngày có 1 trung đoàn bị loại khỏi
vòng chiến.
Thương vong lớn ngoài dự đoán là một
trong những nguyên nhân khiến Trung Quốc phải kết thúc sớm cuộc chiến.
Trong 2 ngày đầu, Trung Quốc đã mất hơn 4.000 quân, đến mức quân y không
kịp trở tay, nhiều người bị thương chết cho mất máu vì không được cấp
cứu.
Theo tài liệu nội bộ của Trung Quốc mới
được công bố: bước vào giai đoạn tác chiến giằng co, tỷ lệ thương vong
rất cao, thường là 90% đối với các đại đội xung kích, những đại đội này
khi rút quân chỉ còn hơn chục người sống sót, mỗi tiểu đội chỉ còn 1-2
người.
Theo TIỀN PHONG
Nhận xét
Đăng nhận xét