Nếu ai đã từng đến Kiev trong
quá khứ và nay có dịp trở lại, thì sẽ không thể nào nhận ra được thủ đô
Kiev cổ kính, hoa lệ của Ukraine- nay không khác gì bãi chiến trường, do
bạo loạn từ các cuộc biểu tình gây ra.

Tình hình Kiev thực sự đã đi vào hỗn
loạn và nằm bên bờ vực nội chiến. Hiện tại các tổ chức cực đoan và các
băng đảng tội phạm trỗi dậy hoạt động mạnh mẽ dưới nhiều chiêu bài khác
nhau. Họ lợi dụng sự lơi lỏng của hệ thống luật pháp đang bị tê liệt nên
đích ngắm của chúng là tấn công vào các hệ thống cửa hàng, nhà băng và
người nước ngoài.
Sáng 20.2, sau khi viết những dòng thông
báo, dặn dò những người bạn, người thân, đồng hương của mình ở Kiev
trên trang facebook, tôi vội vã vơ chiếc áo khoác lên người, cùng vợ
xuống đường mua thực phẩm tích trữ. Cô con gái 9 tuổi nhìn bố mẹ và nói
tiếng Việt trọ trẹ: “Bố mẹ cẩn thận không bị chúng bắn chết đấy, con
không thích sống mồ côi đâu...”. Tôi dặn con: “Không thấy bố mẹ về thì
chạy xuống nhà bác Bắc ở tầng 3 nhờ bác nuôi nhé...”.
Lời thoại ngắn gọn của cha con tôi có cả
những ý trêu đùa, nhưng thực sự đã ám ảnh tôi, nhất là khi chúng tôi
đang sống trong vùng trời Kiev ngùn ngụt bạo lực. Với con gái tôi, cô bé
vẫn còn có chút lo sợ, khi sáng nay đến lớp được cô giáo kể rằng có một
học sinh lớp 11 đã bị bắn vào đầu lúc ra khỏi nhà để đi học.
Đêm hôm trước có tin nhóm “đầu trọc” rất
đông tập trung ở Ủy ban quận Dexnhian và sáng nay có 3 người bị giết –
tôi nghe một người dân kể lại trong nỗi sợ hãi... Thế mới hiểu được sống
trong hòa bình sung sướng biết chừng nào. Mình từng trải qua chiến
tranh, đội mũ rơm đến trường, ăn rau lang, rau má thay cơm, chui hầm khi
máy bay Mỹ gầm rú. Thời sang Liên Xô đến tận nơi vùng chiến sự ở vùng
Karabak, rồi nhìn pháo bắn vào Nhà Trắng ở Nga, nhìn thấy bom đạn chết
chóc bao lần nên quý lắm những phút giây bình yên.
Đã hơn một tháng qua Ukraine trong tình
trạng bất ổn, chìm đắm trong khủng hoảng và bạo lực, nhưng hiện tại nguy
hiểm hơn bao giờ hết. Ngày 20.2, chính quyền đã phải dùng loa để khuyến
cáo người dân không được ra khỏi nhà, nhưng đến hôm nay (21.2), họ đã
cho phép người dân ra đường, sử dụng tàu điện ngầm và đến một số nơi
công cộng khác. Tuy nhiên, những con đường vẫn vắng ngắt, tiếng súng vẫn
vang lên và nỗi ám ảnh chết chóc vẫn còn đè nặng lên tâm trí của người
dân Kiev.
Trên các phương tiện thông tin đại chúng
ở Kiev, số người thiệt mạng trong các cuộc bạo loạn, nổ súng đến ngày
21.2 đã lên đến 100 người, gần 600 người bị thương và 400 người trong số
đó đã nhập viện điều trị.
Nhịp sống thật căng thẳng, đi ra đường
nhìn nét mặt lo âu tột độ trên những gương mặt vốn hồn hậu của người dân
Kiev mà thương. Từ trước đó, tất cả mọi người đổ ra đường, ra chợ, vào
siêu thị, trẻ già lớn bé tay xách nách mang mua thực phẩm dự trữ đề
phòng tình hình xấu đi. Đặc biệt người xếp hàng dài rồng rắn rút tiền
trong ngân hàng bởi có lẽ người ta sợ như thời Liên Xô tan vỡ, khi Nhà
nước tan rã thì tiền gửi trong đó cũng mất tiêu.
Sáng 20.2, những người Việt chúng tôi
vẫn đi chợ bán hàng, dọn hàng ra được một lúc thì dân Tây chạy nháo nhác
thông báo: “Chúng nó nổi loạn đánh nhau ở Metro Darnhitxa và đang kéo
về vùng này”. Thế là như ong vỡ tổ! Tây, ta, Tàu và vô số dân cư của các
nước khác… mọi người rào rào đóng cửa hàng chạy nhanh về nhà. Thật khốn
khổ đúng là "chạy như chạy giặc".
Đến hôm nay thì không còn ai dám mở hàng
ở chợ. Tất cả cộng đồng người Việt đều ở trong nhà và nghe ngóng tin
tức từ Đài Truyền hình Ukraine.
Tại thủ đô Kiev, có khoảng trên dưới
1.000 người Việt sinh sống. Cuộc sống của mọi người vốn bình yên xưa nay
giờ xáo trộn dữ dội, mọi người nháo nhác gọi hỏi tin nhau.
Phần lớn trong chúng tôi đến Kiev từ
thời Liên Xô cũ. Chúng tôi sống ở hai bờ con sông Danube. Phía bên kia
bờ sông là Đại sứ quán Việt Nam và những du học sinh Việt Nam đang theo
học tại các trường đại học ở Kiev. Nơi đó cũng có Quảng trường Độc Lập,
nơi người biểu tình chống Chính phủ Ukraine đang cố thủ và gây ra những
cuộc bạo loạn. Còn bên này bờ sông Danube, là khoảng 500 người Việt sinh
sống và buôn bán ở khu chợ Troeshina. Nhiều người Việt sống ở bờ bên
này, nhưng có con theo học ở bờ sông bên kia, đang phải sống trong tâm
trạng như “ngồi trên đống lửa”. Bởi, con cái họ đang bị mắc kẹt trong
các trường đại học khi biểu tình ập đến và đến nay vẫn chưa có lối thoát
để trở về. Nhiều nguồn tin ở Kiev còn cho rằng, có những trường sinh
viên còn tấn công cả cảnh sát, khiến tình hình trở nên cực kỳ nghiêm
trọng.
Thật lo lắng cho vận mệnh đất nước xinh
đẹp này, bởi chúng tôi đã sinh sống ở đây hơn 25 năm, bao vui buồn sướng
khổ cả một thời thanh xuân cũng có cả ở đây, một thế hệ thứ hai sinh ra
và lớn lên được học hành thành đạt cũng ở đây, đã xem đây là quê hương
thứ hai của mình sau đất mẹ Việt Nam. Thủ đô Kiev là một trong những
thành phố đẹp của Ukraine và thế giới, thế mà bây giờ tại trung tâm như
một bãi chiến trường ngổn ngang, đường phố bị cậy phá hết gạch đá để làm
vũ khí, những con đường cổ làm bằng đá xanh có từ hàng trăm năm trước
cũng bị những kẻ quá khích phá không thương tiếc. Các cửa hàng, cửa
hiệu, các công sở của chính quyền bị đốt cháy đập nát nhìn thật thê
thảm, họ chẳng tiếc gì những công sức của tiền nhân. Chúng tôi -những
con dân Việt Nam đang sống ở Kiev - Ukraine hy vọng Chính phủ và phe đối
lập hãy đặt lợi ích của người dân và vận mệnh dân tộc lên trên để đưa
Ukraine thoát ra khỏi bờ vực thẳm chiến tranh tương tàn, đưa Ukraine
thoát khỏi khủng hoảng - trở lại cuộc sống thanh bình vốn có như màu
xanh bầu trời cùng màu vàng bát ngát của đồng lúa mỳ trên lá cờ Tổ quốc.
Theo DÂN VIỆT
Nhận xét
Đăng nhận xét